Ôn Noãn cũng không biết Hoắc Minh biết đánh đàn, nhưng nếu anh đã có lòng, không có người phụ nữ nào cự tuyệt cho nổi.
Chỉ là cô không nghĩ tới anh sẽ kéo cô ngồi lên đùi.
“Hoắc Minh...”
Ôn Noãn hơi nghiêng đầu, giọng nói có vẻ bất an.
Hoắc Minh nhẹ cắn cằm cô, nghiêng đầu hôn cô, nụ hôn triền miên một hồi lâu... Ngay cả không khí cũng trở nên mập mờ và ấm dần lên.
Ôn Noãn bị hôn mất hết sức lực, dựa vào trong lòng anh.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, nóng bỏng.
Cô còn nghĩ, may mà ánh đèn không rõ, nếu không anh chắc chắn sẽ giêu cợt cô.
Vào lúc ấy, tiếng dương cầm vang lên. Là bản “Sonata Ánh Trăng” mà cô thích. Bên ngoài tuyết trắng rơi nhẹ nhàng...