Hoắc Minh nhẹ nhấn ga, xe chạy không quá nhanh.
Bắt đầu từ tối hôm qua, tuyết rơi ở thành phố B không ngừng, càng thêm phần ưu tư, nhưng tuyết không chất đống trên đường.
Dọc đường đi, cả hai người đều im lặng không lên tiếng.
Ước chừng trong lòng đều hiểu rõ sự mập mờ không nói thành lời.
Hơn nữa... Chắc cũng vì đã lâu rồi chưa làm, hai người đều khó mở lời với nhau.
Ôn Noãn không ngờ khi đến căn hộ của Hoắc Minh, thím vẫn còn ở đó.
Thím đã nghe nói Ôn Noãn sắp tới, vui vẻ hân hoan. “Cô Ôn năm mới an lành” Ôn Noãn rất ngượng ngùng.
Nhưng Hoắc Minh tựa như người chẳng liên quan, còn rút một cái lì xì thật dày từ trong túi áo ra đưa cho thím.