Ôn Noãn cạn lời, Hoắc Minh chán vô cùng.
Tới lúc về, cô ngồi bên người anh, nhìn góc nghiêng của anh lúc anh thắt đai an toàn, nhẹ nhàng hỏi: “Vì sao anh lại để ý Cảnh Từ đến vậy?”
Hoắc Minh nghiêng đầu liếc cô một cái.
Sau một hồi im lặng thật lâu, anh mới thấp giọng nói: “Bởi vì anh biết kiểu người như Cảnh Từ chính là đối tượng kết hôn lý tưởng của em. Nếu không phải anh ta có một người mẹ quá độc quyền, chắc hai người đã thành đôi rồi.”
Ôn Noãn không phủ nhận.
Hoặc Minh không nói gì nữa, bởi vì chủ đề này thật sự không để người ta hứng thú nổi.
Anh đưa Ôn Noãn trở về, lúc cô xuống xe anh bỗng đè cô lại.
“Ngày mai là cuối năm, em tới chỗ anh qua đêm đi! Anh cho thím chuẩn bị một bàn đồ ăn.”