Cô ôm lấy cổ anh, nhẹ giọng nói: "Tôi không sao, Hoắc Minh, anh cứ làm đi!"
Hoắc Minh không lên tiếng.
Anh chôn mặt vào hõm cổ cô, chờ hơi thở ổn định lại mới nhấc người dậy, khẽ vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô... Thật ra anh biết, anh nên đưa Ôn Noãn đi gặp bác sĩ tâm lý.
Bởi vì đêm đó đã khiến cô sợ hãi.
Nhưng mà, anh không nỡ.
Anh biết thứ Ôn Noãn cần nhất là thể diện, vì việc này mà đi gặp bác sĩ tâm lý, anh không nỡ.
Hoắc Minh khàn khàn nói: "Ôn Noấn, em đang sợ cái gì? Cũng không phải là chúng ta chưa từng có trải nghiệm tốt đẹp!"
Anh nhẹ nhàng đứng dậy, kéo váy xuống cho cô.
Chân tay Ôn Noãn như nhũn ra, mặc cho anh làm.
Hoắc Minh lại nằm xuống, kéo cô vào trong lòng, hôn một cái.