Cô bị người khác ôm lấy từ phía sau.
Hoắc Minh gặm nhẹ cổ cô, giọng nói dịu dàng: "Em có trách tôi nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của không?”
Ôn Noãn không tránh ra.
Cô đến đây là để khiến anh vui vẻ và thỏa mãn.
Cô chỉ nhẹ giọng hỏi lại: "Nếu có, liệu anh có bỏ qua cho tôi không?”
Hoắc Minh cười khẽ, không trả lời câu hỏi của cô, trái lại còn ghé vào bên tai cô tán tỉnh: "Cái hôm qua tôi gửi cho em có dễ nghe không? Em có muốn thử nghe bản trực tiếp tại hiện trường không?”
Ôn Noãn khế cần môi.
Cô thật sự chưa từng gặp được một người đàn ông nào có thể phóng đãng đến mức độ này!