"Tôi muốn nghe giọng em."
"Em chỉ cần nói một chút, tôi đã..."
Câu nói kế tiếp mơ hồ không rõ, nhưng Ôn Noãn dùng đầu ngón chân cũng biết anh đang làm gì, mặt cô nóng đến mức muốn bốc cháy.
Anh quả thật không biết xấu hổ.
Cô nhỏ giọng mắng anh: "Hoắc Minh, anh thật bỉ ổi!"
Bên kia truyền đến tiếng cười khẽ...
Hoắc Minh nhẹ nhàng cười, lại giống như một luồng gió xuân thổi qua lòng Ôn Noãn, đầu dây bên kia truyền đến tiếng nói khó kìm nén của anh: "Muốn hôn em! Ôn Noãn, chiều mai tôi có chuyến bay, buổi tối đến chỗ tôi nhé?"
Anh biết không nên là lúc này.
Anh cũng biết hiện tại nói ra những lời này sẽ khiến cô hiểu lầm, nhưng anh đành phải làm vậy.
Anh rất muốn gặp cô, rất muốn... Chờ không nổi nữa rồi!