Chu Mộ Ngôn cảm thấy Hoắc Minh rất chướng mắt.
Người gì mới hai mươi tám tuổi lại suốt ngày ở cùng với một đám cáo già, trở nên khôn khéo lõi đời, một câu nói mười tám khúc quanh, tính tình nham hiểm đến phát ghét!
Nhưng mà bố cậu ta đã nói thế thì cậu ấy phải nghe lời.
Thái độ khinh thường, lười nhác giơ tay ra hiệu: "Luật sư Hoắc, mời."
Sắc mặt ông Chu rất khó coi.
Hoắc Minh tỏ vẻ rộng lượng nói: "Mộ Ngôn còn trẻ, cần phải rèn luyện nhiều! Chẳng hạn như giảm bớt nguồn cung tài chính của cậu ấy, như vậy cậu ấy sẽ biết sinh hoạt gian nan thế nào, cũng hiểu được phải nỗ lực tiến tới."