Anh không cần mặt mũi nữa rồi!
Ôn Noãn đột nhiên đẩy anh ra. Cô thở hổn hển, tim đập kịch liệt, nhìn anh chằm chằm. Hoắc Minh giống như đang cười lại không phải cười.
Anh quá mạnh mẽ, muốn trêu đùa người con gái đều rất đơn giản, Ôn Noãn cô quá nhỏ bé.
Cô nào đâu phải đối thủ của anh!
Thế nhưng đối mặt sự dụ hoặc cấp cao này, Ôn Noãn không bị làm cho mê muội, đôi môi xinh đẹp của cô nhấp thành một đường thẳng, sau đó nói: "Luật sư Hoäc, tôi chờ điện thoại của anh!"
Cô nhìn ra, anh rất thích cơ thể cô.
Mà cô cũng chỉ có thể cho anh cái này!