Nụ hôn qua đi.
Hô hấp cả hai rối loạn...
Ôn Noãn mất sức tựa vào vách tường nhà vệ sinh, nếu không có anh đỡ thì cơ thể cô đã sớm ngã nhào ra đất, dù vậy đôi chân vẫn không có sức.
Hoắc Minh cũng không tốt hơn cô là bao.
Gương mặt anh tuấn đỏ lên, hô hấp rối loạn, dáng vẻ giống như đã đè nén dục vọng rất lâu.
"Ôn Noãn..."
Giọng nói anh khàn đến lạ: "Cố Trường Khanh đã nói gì?
Ôn Noãn sợ làm phiền người lớn, cắn môi: "Tôi không biết."