Ôn Noãn đành nghiêng người, để Cố Trường Khanh tiến vào.
Cố Trường Khanh yên lặng vào phòng bệnh.
Hắn bỏ thuốc bổ trong tay xuống, sau đó bất ngờ quỳ xuống trước giường bệnh Ôn Bá Ngôn.
Nước mắt Ôn Bá Ngôn lấp lóe.
Dì Nguyễn dường như muốn khóc rống lên: Cái này là làm gì!
Ôn Noãn muốn nói chuyện, nhưng Ôn Bá Ngôn nhẹ giọng bảo: "Ôn Noãn, con và dì vào phòng trong đi, bố có chuyện muốn nói với Trường Khanh."
Cố Trường Khanh nhẹ nhàng chớp mắt.
Hắn nói: "Chú Ôn vẫn nguyện ý gọi con là Trường Khanh, chứng tỏ vẫn còn tình cảm với con."
Dì Nguyễn mắng chửi: "Cậu còn mặt mũi nói đến chuyện tình cảm sao?”
Ôn Bá Ngôn nhìn bà ấy một chút, dì Nguyễn cúi đầu, kéo Ôn Noãn vào phòng trong.
Đợi đến khi phòng bệnh an tĩnh lại.
Ôn Bá Ngôn nằm yên không tiếng động, ông ấy không nhìn người đang quỳ kia, mà nói thầm: "Giao tình của tôi và bố cậu mấy chục năm, trước kia Ôn Noãn còn thích cậu như vậy, tôi thật không thể ngờ cậu lại có thể làm thế với tôi! Trường Khanh... Cậu lúc đầu làm rất tốt, rất đúng, là đàn ông nên tàn nhẫn độc ác, không màng tình cảm... Nên dùng cả đời để nắm lấy cơ hội thăng tiến."