Khuôn mặt của Ôn Noãn tái đi.
Hoắc Minh xoay người, ghé sát tai cô: "Cô giáo Ôn không muốn bàn chuyện tình cảm, vậy chúng ta chỉ bàn chuyện cơ thể cũng được, nhưng mà... Đến lúc đó đừng khóc!"
Anh lại sờ mặt cô: "Tôi thực sự muốn nhìn dáng vẻ của em khi bị tôi làm phát khóc!”
Nói xong, Hoắc Minh tính ra ngoài hút điếu thuốc. Một bàn tay nhẹ nhàng níu anh lại... "Hoắc Minh."
Ôn Noãn ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt toàn sự luống cuống.
Hoắc Minh từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nhìn cô chăm chú.
Lúc này Ôn Noãn rất khó xử, cô có chút nghẹn ngào: "Hoắc Minh, tôi thật sự rất biết ơn anh..."