Ôn Noãn nhẹ nhàng tránh thoát khỏi anh.
Giọng nói của cô lạnh lùng: “Tôi không có tư cách tức giận, cũng không cần phải tức giận.”
“Vẫn đang tức giận!”
Hoắc Minh nhẹ nhàng nói một câu rồi lại kéo cô về lại vòng ôm.
Sáng sớm, hứng thú của đàn ông rất dễ dàng tăng vọt. Môi mỏng của anh chạm lên chiếc cổ non mềm của cô, nhẹ nhàng gặm cắn, ít nhiều cũng có ý khó nhịn muốn làm.
Ôn Noãn không thể nhịn được nữa: “Hoắc Minh, không phải anh muốn tới bệnh viện sao?”