Ôn Noãn không dám nhìn.
Cô ngại ngùng quay mặt đi, cắn môi nói: “Anh để chìa khóa lại đi.”
Hoắc Minh cười: “Tôi trả tiền làm chìa khóa, vì sao lại phải cho em?”
Ôn Noãn rất tức giận, anh không biết xấu hổ chút nào.
Hoắc Minh kéo khóa quần.
Anh đi tới, thưởng thức dáng vẻ xinh đẹp khi tức giận đỏ mặt của cô, anh nhìn cả đời cũng không chán.
“Ôn Noãn, chúng ta thử lại đi, được không?”
“Tôi không biết chúng ta có thể đi đến cuối cùng hay
không, nhưng Cảnh Từ nguyện ý cho em, tôi cũng nguyện ý...
Chúng ta thử lại, đi từ tình cảm tới hôn nhân.”
Anh nói xong, chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt sâu hun hút.
Thật ra Ôn Noãn vẫn có chút động lòng. Dù sao cô vẫn thích anh, chỉ là... trái tim đã bị tổn thương một lần, miệng vết thương đâu phải nói lành là lành?