Hoắc Minh nói xong, máu nóng sôi trào.
Tuy cô và Cảnh Từ đã yêu nhau được mười ngày nhưng ngoại trừ việc sấy tóc ra thì cũng chẳng có gì.
Thân thể của cô chỉ có anh chạm vào.
Hoắc Minh dỗ dành người phụ nữ trong lồng ngực: “Ôn Noãn nghe lời, tôi muốn.”
Nói xong, anh đang định cởi áo sơ mi... Trong căn phòng nhỏ vang lên tiếng nức nở khe khẽ... Hoắc Minh sửng sốt.
Ôn Noãn cuộn tròn người lại dưới thân anh, nhỏ giọng nói không muốn, còn kêu đau.
Hoắc Minh cảm thấy rất hăng hái, anh hôn cô: “Tôi còn chưa bắt đầu làm gì mà, sao lại đau được?”
Ôn Noãn mở to hai mắt.
Đôi mắt mỹ lệ của cô bị hơi nước che mờ, tựa như ngâm trong nước...