Một màn hài kịch kết thúc.
Ôn Noãn bước nhanh ra khỏi quán cà phê.
Cô và Cảnh Từ kết thúc nhưng cô lại gặp rắc rối còn lớn hơn vậy nữa.
Hoắc Minh đi nhanh vài bước, bắt được cổ tay thon thả của cô: “Ôn Noãn.”
Ôn Noãn khẽ cắn môi: “Đồ thần kinh!”
Chuyện vừa rồi quá xấu hổi
Anh quả thật quá ...
Cô và Cảnh Từ không nhận nổi hai chữ vợ chồng nhưng vẫn có thể gánh được hai chữ bạn bè, nhưng chuyện này sẽ càng khiến bọn họ trở nên không được tự nhiên.
Hoắc Minh cũng bực mình.
Một tiếng “âm” vang lên, anh đè Ôn Noãn trên thân xe.
Ngón tay thon dài lướt qua khuôn mặt của cô, anh dùng một tông giọng trầm có vẻ ung dung nhưng lại vô cùng nguy hiểm để hỏi cô: “Em đau lòng vì anh ta? Ôn Noãn... Mấy ngày nay tôi nhìn hai người qua lại, em cũng không đau lòng vì tôi được sao?”