Ôn Noãn ừ nhẹ, nghiêng người để anh ta đi vào.
Cô bình tĩnh rót nước cho Diêu Tử An rồi đặt lên bàn: “Tôi đi gọi Bạch Vi, hai người từ từ nói chuyện.”
Ôn Noãn trông vô cùng bình tĩnh.
Diêu Tử An khá ngạc nhiên, do dự hỏi.
"Cô ấy thế nào rồi?"
Ôn Noãn cười nhạt: “Bố mẹ anh đã đưa Đinh Tranh về nhà, anh còn hỏi Bạch Vi như thế nào rồi? Diêu Tử An... Năm đó có biết bao nhiêu người hâm mộ cuộc hôn nhân của hai người, bây giờ lại có bấy nhiêu người kinh ngạc vì thất vọng.”
Diêu Tử An sờ mũi, cũng không dễ chịu gì.
Hắn nói: “Tôi chỉ chơi đùa thôi, chẳng phải Bạch Vi và Cảnh Sâm cũng...”
Ôn Noãn không nói nữa.
Cô vào phòng gọi Bạch Vi: “Hai người nói chuyện đi, xem xem anh ta muốn thế nào.”