“Cà phê Vân Nam đấy.”
Cảnh Từ hơi mỉm cười: “Lại đây! Tôi giúp cô sấy tóc.” Ôn Noãn không hề nghỉ ngờ.
Cô lấy máy sấy tóc đưa cho Cảnh Từ, quay lưng về phía anh ấy nên không nhìn thấy Hoắc Minh đứng ở tầng dưới...
Động tác của Cảnh Từ rất nhẹ nhàng. Cũng rất có chừng mực.
Sấy tóc xong, anh ấy nhẹ nhàng ôm Ôn Noãn từ phía sau: “Anh muốn ở lại qua đêm.”
Thân thể Ông Noãn hơi cứng lại.
Cô lùi ra, nhẹ giọng nói: “Cảnh Từ, nhanh quát”
Cảnh Từ cười khổ.
Anh ấy ngưỡng mộ sự lý trí của Ôn Noãn, nhưng một cô gái quá lý trí trong tình yêu chỉ thể hiện một điều, đó là cô ấy không đủ nặng tình và rung động.
Cô thậm chí không có ham muốn nam nữ đối với anh ấy.