Hoắc Minh giật mình.
“Cứ để đấy đi! Tôi vẫn chưa nghĩ ra.”
Thím nói tiếp: “Thế đàn dương cầm thì sao ạ? Đó là quà cậu tặng cho cô Ôn, tên là Louis XII gì đó mà, nghe nói đắt đỏ lắm! Luật sư Hoắc tôi thấy cậu cũng không đánh đàn, có phải nên bảo thư ký Trương xử lý luôn không?”
Hoắc Minh cạn lời.
“Cây đàn dương cầm đó tên là Morning Dew.”
Thím bĩu môi, làm sao mà bà ấy hiểu tiếng Anh được chứ?
Hoắc Minh đưa mắt nhìn về phía Morning Dew, một lúc lâu sau thì nhẹ giọng nói: “Tạm thời cứ để đó vậy ”