Mặt Ôn Noãn nóng như lửa đốt.
Cứ xấu hổ là mặt cô sẽ đỏ bừng lên, trông rất động lòng người.
Ánh mắt Cảnh Từ nhìn chằm chăm cô.
Ôn Noãn cố gắng bình tĩnh nhất có thể: “Cảnh Sâm về trước rồi.”
Cảnh Từ gật đầu.
Anh ấy lại nhìn Ôn Noãn: “Xe của tôi đã đưa đi bảo trì, tôi vừa bắt taxi tới đây! Cô Ôn cho tôi đi nhờ đoạn thì có tiện không?”
Ôn Noãn có chút do dự.
Người đàn ông trước mặt có khí chất rất tốt, nhưng... Có phải anh ấy hơi tỏ vẻ quá thân thiết rồi không?
Lần đầu tiên gặp mặt mà anh ấy đã nhờ cô chở anh ấy về nhà.
Ôn Noãn đơn thuần, nhưng Bạch Vi lại ngửi thấy mùi mờ ám, chà, rõ ràng anh họ của Cảnh Sâm đang muốn theo đuổi Ôn Noãn.