Đến mức này mà Diêu Tử An vẫn còn nghĩ có thể sống yên ổn được.
Ôn Noãn nhìn về phía Bạch Vi.
Bạch Vi châm điếu thuốc, quyến rũ nhả khói, nháy mắt ra hiệu với Cảnh Sâm: “Anh về trước đi.”
Cảnh Sâm ngầm hiểu. Hai người họ về sau sẽ có rất nhiều cơ hội hẹn hò... Cảnh Sâm chỉnh lại quần áo rời đi trước.
Diêu Tử An tức đỏ mắt, chất vấn Bạch Vi: “Cô để tình cảm bao năm qua của chúng ta vào đâu chứ?”
Bạch Vi nhảy xuống bậc thang, bình tĩnh nói.
Cô ấy nhìn vào mắt Diêu Tử An, gằn từng chữ nói: “Tình cảm mấy năm nay của chúng ta đã bị chó tha đi mất! Diêu Tử An, anh đối xử như thế nào với tôi thì tôi đối xử với anh y như thế, rất công bằng.”
Diêu Tử An không nói nên lời...