Giọng nói của anh ám ách đến lợi hại: “Cô giáo Ôn, có thời gian thì cùng nhau uống một chén?”
Ôn Noãn nhìn chăm chú phía trước.
Một lát sau cô nghiêng đầu, thoáng mỉm cười: “Không muốn đi cho lắm! Luật sư Hoắc, ngủ ngon.”
Nói xong, cô kéo cửa sổ xe lên.
Lái xe rời đi trước mặt Hoắc Minh...
Hoắc Minh cũng không miễn cưỡng, không phải anh thật sự muốn tình một đêm với cô, mà là trông thấy cô khiến anh cảm thấy rất thú vị, lại rất muốn ôm lấy cô.
Tâm trạng này giống hệt như hồi anh mới quen biết cô.