“Tớ biết chứ! Nhưng tớ có thể tìm thấy niềm vui từ trên người anh ấy.”
Ôn Noãn chẳng biết nên nói gì.
Cảnh Sâm đến rất nhanh. Bạch Vi dựa vào lòng Cảnh Sâm, xinh đẹp như hoa.
Nhưng Ôn Noãn biết trong lòng Bạch Vi đang thầm khóc.
Cô nghĩ thôi thì vậy đi, có lẽ chẳng thể tệ hơn được... Bạch Vi còn rất hống hách.
Cô ấy quay lại phòng bao cùng Ôn Noãn, cầm lấy áo khoác, công khai rời đi cùng Cảnh Sâm.
Cả căn phòng lại lần nữa rơi vào im lặng.
Đến kẻ ngốc cũng nhận ra Diêu Tử An và Bạch Vi chấm dứt.
Ôn Noãn chẳng muốn ở lại thêm, cô cúi người quay về chỗ ngồi, cầm đồ định rời đi.