Anh dè dặt gật đầu, mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Nhưng anh không đi ngay, mà lại châm một điếu thuốc lá, hút một hơi rồi ngước mắt nhìn Ôn Noãn vẫn đang đứng đó. Anh hất cằm: “Mau lên đi! Trời tối lạnh lắm.”
Ôn Noãn nhìn chằm chằm anh, một lần cuối cùng.
Bỗng nhiên cô xoay người rời đi.
Hoắc Minh chậm rãi lấy điếu thuốc bên môi ra, kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của cô...
Mấy năm nay, Ôn Noãn là cô gái duy nhất khiến anh chú ý.
Nếu không bất đồng quan điểm, anh cứ ngỡ bọn họ sẽ ở bên nhau thật lâu. Anh biết mối quan hệ của họ đi đến bước đường này là lỗi do anh.