Ôn Noãn vừa hỏi xong.
Hoắc Minh ngẩn ra.
Anh chầm chậm buông Ôn Noấn ra, lẳng lặng đứng đó hút thuốc.
Ôn Noãn đã đoán được sẽ như vậy, nhưng cô vẫn thấy hơi tủi thân.
Cô nhẹ nhàng đứng dậy.
Sau một hồi im lặng, cô khế nói: “Hoắc Minh, thứ anh muốn là quan hệ xác thịt! Còn tôi lại mong cầu tình cảm, thậm chí còn muốn kết hôn. Cho nên anh nghĩ thử xem, chúng ta không hợp ở bên nhau đâu, sau những tình cảm mãnh liệt đó thì chỉ còn lại oán hận, cần gì phải vậy!”
Hoắc Minh ném tàn thuốc xuống rồi giẫm lên.
Anh đứng trong bóng tối, ngắm nhìn cô.
Gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Noãn trắng bệch, đôi mắt lại hơi ửng hồng, hệt như con thỏ nhỏ khiến người khác thích thú.