Cảm giác này đúng là kích thích.
Cách một lớp cửa là bố mẹ cô, chỉ cần cô phát ra một tí âm thanh là Ôn Bá Ngôn và dì Nguyễn sẽ biết bọn họ đang làm gì...
Ôn Noãn nắm tay lại, để lên vai anh.
Hoắc Minh ôm lấy em cô, vuốt ve lên xuống...
Kỹ thuật của anh đúng là rất tốt, Ôn Noãn bị anh vừa hôn vừa vuốt ve như vậy, cho dù địa điểm không đúng thì vẫn có cảm giác.
Nhưng cô cảm thấy xấu hổ.
Ngay khi Hoắc Minh đang muốn tiến thêm một bước, thân thể Ôn Noãn căng cứng lại.
Cô sợ hãi, anh vừa chạm vào chỗ đó của cô là cô lại SỢ...
Đêm đó, trong ký ức của cô chỉ toàn cảm giác đau đớn.
"Không..."
Ôn Noãn ghé vào đầu vai anh, lẩm bẩm nói: "Hoắc. Minh, anh buông tha cho tôi được không? Tôi thật sự không chịu nổi những trò chơi đó của anh đâu!"