Ôn Noãn cảm thấy gượng gạo, cô nhỏ giọng nói: "Tôi đi xuống dưới."
Hoắc Minh chỉ lặng lẽ nhìn cô, một lát sau anh mới khàn giọng nói: "Ôn Noãn, xin lỗi."
Ôn Noãn bỏ chạy trối chết.
Hoắc Minh thu hồi tâm mắt, cúi đầu rút một điếu thuốc lá...
Khoảng hai mươi phút sau, mùi thơm ngát trong bếp tỏa ra, vừa ngửi đã biết là đồ ăn do Ôn Noãn làm.
Hoắc Minh dụi điếu thuốc, đi về phía phòng bếp.
Ôn Noãn bưng bát mì đến cho anh.
©ô định đi, anh lại giữ tay cô lại: "Ở đây với tôi."
Ôn Noãn lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc: "Hoắc Minh, nếu không phải anh đang bị thương thì tôi sẽ không bước tới đây nửa bước!"
Cô rất bình tĩnh, có lẽ là vì ban đêm đã khóc rất nhiều nên bây giờ đối mặt với anh, cảm xúc của cô như chết lặng, đã không còn đau như lúc trước.