Ôn Noãn ngẩn ra.
Chị Lê cười rộ lên: "Là đứa nhỏ trong nhà thật à!”
Ôn Noãn hỏi thêm vài câu.
Nhân viên ở quầy lễ tân nói ríu rít.
"Ừ... Là mẹ dẫn theo con đến, là một cô gái xinh xắn."
Ôn Noãn cúp điện thoại, nhìn về phía chị Lê.
Chị Lê hiếm khi buôn chuyện: "Em nói xem..., có phải lúc hai mươi tuổi Hoắc Minh ăn chơi đàng điếm bên ngoài, có con rơi con rớt, hiện giờ tình nhân người ta đưa con đến đây để lên mặt với em không?”
Ôn Noãn dở khóc dở cười.
Cô nói: "Anh ta sẽ không phải người nhàm chán thế đâu."
Nói xong, cô giật mình, từ khi nào mà cô lại hiểu rõ Hoắc Minh đến vậy?
"Em đi ra ngoài xem đã."
Ôn Noãn đi ra ngoài phòng khách, chị Lê không cam lòng cũng đi theo sau hóng chuyện.
Vừa mới đẩy cửa, Ôn Noãn sửng sốt.
Đúng là mẹ dẫn theo con gái nhỏ đến, nhưng không giống với suy nghĩ của cô, bởi vì người ngồi trên ghế sô pha là bà Hoắc đẹp đẽ quý phái và Hoắc Minh Châu.