Ôn Noãn đổ cồn ra bông tăm y tế, lau miệng vết thương của anh.
Hoắc Minh đau muốn chết, yết hầu lăn lên lăn xuống, nhưng anh vẫn nhịn không kêu ra tiếng.
Những lúc như vậy, đàn ông đàn ang mà kêu thành tiếng thì mất mặt lắm.
Chỉ khi làm tình với cô, đến lúc động tình không thể kiềm chế được âm thanh thì anh mới kêu thành tiếng, mà mỗi lần Ôn Noãn nghe thấy đều sẽ vô cùng hưng phấn...
Có lẽ là nghĩ đến những chuyện đó, ánh mắt Hoắc Minh lại trở nên sâu thẳm.
Bàn tay anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, giọng nói đã khàn không thành tiếng: "Ôn Noãn, chúng ta từng làm trên cái sô pha này rồi."
Ôn Noãn không thèm nể mặt anh.
Giọng của cô rất bình tĩnh: "Về sau anh cũng có thể mang người phụ nữ khác về, không chỉ sô pha, còn có rất nhiều chỗ khác có thể giúp luật sư Hoắc cảm thấy kích thích."