Hoắc Minh không để ý đến vết thương trên trán, anh chỉ ấn chặt Ôn Noãn lại, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
Trong ánh mắt đó còn sót lại một chút dục vọng. Ôn Noãn sợ tới mức tỉnh rượu.
Hung khí trong tay rơi xuống đất, sau đó cô sợ bị anh trả thù, ngập ngừng nói: "Tôi không cố ý."
Hoắc Minh không lên tiếng. Ôn Noãn cắn môi: "Tôi đưa anh đi bệnh viện." "Không cần, ở nhà băng bó cũng được."
"Hoắc Minh, đến bệnh viện đi!"
Hoắc Minh nhìn chằm chằm cô.
Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô: "Ôn Noãn, em không dám đi vào với tôi à? Sợ tức cảnh sinh tình hay là sợ tôi làm gì em?”