Hoắc Minh chăm chú nhìn cô.
Ôn Noãn say, trong đáy mắt cô toàn là sự thống khổ không thể nào che giấu.
Trong lòng anh chấn động.
Thích anh khiến cô đau khổ đến vậy sao?
Hoắc Minh nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, giọng nói mang theo sự dịu dàng: "Chúng ta quay lại, trở về như hồi trước được không?"
Ôn Noãn rũ mi mắt xuống, hàng lông mi dài khế rung động.
"Hoắc Minh, tôi không cần anh nữa." Hoắc Minh siết chặt tay.
Anh đột nhiên cởi đai an toàn của cô ra, bế cô xuống dưới.
Gió đêm quất mạnh vào mặt...
Khi Ôn Noãn tỉnh táo hơn một chút, cô mới phát hiện ra anh lái xe đến chung cư.
“Hoäc Minh, tôi muốn về nhà” Cô bắt đầu giấy dụa, không chịu nằm yên trong lồng ngực anh, hai chân dài trắng nõn đá lung tung, cũng không thèm để ý xem có đá trúng người anh không...