Anh bắt lấy tay cô.
"Đủ rồi!"
"Sao mà đủ được?" Ôn Noãn chọc tức chết người không đền mạng.
"Hoắc Minh, anh tìm tôi chẳng phải vì việc này sao! Tôi làm luôn trong xe với anh nhé, thế nào?”
Hoắc Minh cài lại nút áo sơ mi. Anh nhìn thẳng về phía trước: "Ôn Noãn, em say rồi!" Ôn Noãn ngả lưng xuống ghế da, cười khẽ.
Cho dù có say rượu thì cô cũng có thể đoán được anh đang tức giận...
Ha ha!
Ôn Noãn nhắm mắt lại, nghịch ngợm cởi giày cao gót ra: "Đưa tôi về nhài"
Hoắc Minh không muốn để ý đến cô, nhưng anh vẫn không nhịn được quay sang bên cạnh: "Ôn Noấn... Em chiến tranh lạnh với tôi lâu như vậy, vừa nãy còn cố ý làm bẽ mặt tôi, tôi không tin là em không biết, em có thể làm như vậy cũng là ỷ vào việc tôi thích em mà thôi."