Ôn Noãn dừng lại.
Cô cụp mắt xuống, mỉm cười: "Hoắc Minh, chúng ta vốn là người của hai thế giới khác nhau. Tôi có sống ra sao, có sống thế nào cũng không có tí liên quan gì đến anh cả."
Nếu anh cho rằng cô đã hối hận, vậy thì anh sai rồi! Ôn Noãn rời đi không thèm ngoảnh lại.
Cô trở lại phòng riêng, bầu không khí trong phòng vẫn náo nhiệt, chỉ có vị Lâm Mục kia là nhìn cô nghiền ngẫm.
Lại có người bắt đầu tới mời rượu. Chị Lê không cho, muốn tự mình uống.
Người nọ cũng khá có địa vị, tự cao nói: "Giám đốc Lê, đi ra ngoài bàn chuyện buôn bán sao có thể không uống rượu được! Trên bàn tiệc không phân nam nữ, hơn nữa... Cô giáo Ôn nhìn yếu ớt nhu nhược thế thôi, chứ cái gan uống rượu vừa rồi có là đàn ông cũng không so được!"