Ôn Noãn cúi người xuống, nhặt mấy túi đồ bổ anh mang đến rồi thẳng tay ném ra ngoài cửa.
"Còn một yêu cầu khác, đó là cút ngay đi cho tôi!"
"Hoắc Minh, sau này anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, anh khiến tôi cảm thấy ghê tởm quá rồi."
Ôn Noãn đóng cửa lại.
Cô gục đầu trên ván cửa, dường như còn ngửi thấy mùi thuốc lá trên người Hoắc Minh.
Trước kia, cô thích tựa vào lồng ngực anh như vậy, thích dán sát vào cổ anh, cảm nhận hơi thở của anh, mùi thuốc lá hỗn tạp quyện với mùi nước cạo râu, làm cho cô mê muội không thôi.