Ôn Noãn nói xong, nhẹ nhàng hất tay Hoắc Minh ra. "Bạch Vi, chúng ta đi thôi!"
Bạch Vi vừa đau lòng vừa buồn bã, nghe vậy càng tức giận hơn.
Cô ấy giơ ngón giữa với Hoắc Minh: "Đồ đê tiện! Tôi chúc anh tuyệt tử tuyệt tôn!"
Ôn Noãn cụp mắt.
"Bạch Vi, đừng làm vậy nữa, tớ với luật sư Hoắc cũng coi như chia tay trong yên bình.”
Bạch Vĩ biết, vì Ôn Bá Ngôn cho nên Ôn Noãn mới bỏ qua chuyện này, mới phải chịu ấm ức như thế.
Ôn Noãn có thể nhịn được, cô ấy cũng có thể nhịn. Bạch Vi nghẹn ngào nói: "Được! Chúng ta về nhà thôi." Hoắc Minh lại giữ chặt tay Ôn Noãn một lần nữa.