Con ngươi Hoắc Minh trở nên ảm đạm. Chẳng lẽ tối này anh có phần tàn nhẫn nên đã làm tổn thương cô?
Anh liếc nhìn Ôn Noãn
Cô ngay lập tức nhìn xuống, bầu không khí thế này thật quá xấu hổ.
Hoắc Minh lấy giấy tờ của cô để đăng ký, dìu cô ngồi lên ghế đợi, may mắn phía trước chỉ có một bệnh nhân đang đợi khám.
Ôn Noãn rất không thoải mái, tựa vào lưng ghế, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.
Hoắc Minh nhẹ nhàng xoay đầu cô. Cô nhìn anh, trong đôi mắt ngấn lệ hoảng sợ.
Có lẽ cô quá yếu ớt, giọng nói của anh trở nên dịu dàng hơn nhiều: "Tựa vào vai tôi nghỉ ngơi, sắp đến lượt rồi."
Cổ họng mảnh khảnh của Ôn Noãn có chút nghẹn lại. Cô cắn môi, chuẩn bị tựa vào anh...
Phía trước vang lên một giọng nói lịch thiệp tao nhã: "Hoắc Minh”