Ôn Noãn nói xong, nhẹ nhàng vỗ ngực. Đau lắm, thật sự rất đau!
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mối quan hệ của cô với Hoắc Minh lại kết thúc như thế.
Hoắc Minh nhìn thẳng về phía cô.
Ánh mắt anh trầm lắng đến mức có thể tích nước, ít nhất là đối với Ôn Noãn, cô chưa bao giờ thấy anh như vậy.
Cô thậm chí có cảm giác ở giây tiếp theo anh sẽ vung tay tát vào mặt cô một cái.
Nhưng không...
Hoắc Minh không chỉ không ra tay, ngược lại anh không giận còn cười: "Tôi nhớ là em từng tặng cho Minh Châu bùa hộ mệnh, nhưng giờ đây em lại muốn con bé chết à?"