Cố Trường Khanh bất động, cơ bắp trên cơ thể hắn cứng như đá.
Ánh mắt hắn càng nguy hiểm hơn.
"Anh không điên!"
Hắn nhìn cô, gằn từng chữ từng chữ một: 'Là anh tỉnh ngộ! Ôn Noãn, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, lần này anh sẽ đối xử tốt với em!"
Về mối quan hệ giữa cô và Hoắc Minh, hắn rất bận tâm nhưng hắn chọn quên đi.
Ôn Noãn đứng ngây dại.
Đợi cô hoàn hồn, Cố Trường Khanh đã ôm lấy mặt cô, muốn hồn xuống...
Cô quay đầu chỗ khác.
Môi hắn chạm nhẹ vào gò má nhỏ của cô, để lại một chút ươn ướt.
Ôn Noãn hung hăng đẩy hắn ra.
Hơi thở cô hỗn loạn, trừng mắt nhìn chằm chằm vào hắn như muốn nói rõ với hắn, cô không cần hắn đầu tư cũng không cần bồi thường.