Ông Hứa ôn hòa giản dị, bà Hứa dịu dàng thân thiện, ngay cả con của hai người cũng rất đáng yêu.
Ôn Noãn thả lỏng.
Trong bữa tiệc, chị Lê liên tục trò chuyện với Tổng Giám đốc Hứa về kế hoạch tương lai.
Ôn Noãn thì phụ trách bà Hứa và đứa bé.
Bà Hứa rất thích Ôn Noãn, mới trò chuyện được một lát đã quyết định giao đứa bé cho Ôn Noãn dạy đàn luôn. Sau khi ký hợp đồng xong, chị Lê thả lỏng.
Cô ấy đứng dậy kính vợ chồng Tổng Giám đốc Hứa một ly: “Đây là lần đầu tôi và Ôn Noãn khởi nghiệp mà đã gặp ngay quý nhân như Tổng Giám đốc Hứa.”
Chị Lê uống một ngụm.
Tổng Giám đốc Hứa vỗ vai chị Lê, bật cười sảng khoái.
“Quý nhân thật ra là người khác!”
Chị Lê và Ôn Noãn sửng sốt.
Là người khác?
Ai?
Bà Hứa nhẹ giọng nói: “Lão Hứa nhà tôi được người khác nhờ vả thôi! Người này muốn hợp tác với cô giáo Ôn, chỉ là sợ bị cô giáo Ôn từ chối!”