Mà từ chối cũng chẳng được!
Trái tim vừa mới mềm mại của Ôn Noãn lập tức trở nên cứng rắn hơn.
“Tôi bắt xe về, rất tiện.” Nói rồi Ôn Noãn mở cửa ra ngoài.
Bên ngoài trời mưa rất lớn, vừa ướt vừa lạnh...
Ôn Noãn khẽ ôm lấy chính mình, giơ tay bắt một chiếc †axi, vừa ngồi vào xe thì đôi mắt ửng đỏ cuối cùng cũng rơi nước mắt.
Dù cô có kiên cường thế nào thì cũng không chịu nổi quan hệ như bây giờ với Hoắc Minh.
Cô đã từng thích anh đến vậy.
Cô đã từng ngóng trông một mối tình đến thế.
Hoäắc Minh không định qua đêm ở khách sạn.
Anh chậm rãi mặc quần áo, nhưng khi kéo khóa quần, anh chợt phát hiện một bông tai ngọc trai nhỏ ở cuối giường.