Ôn Noãn tức đến điên rồi.
Cô cắn môi nhìn chằm chằm anh: “Hoắc Minh, anh thì tốt hơn tôi chỗ nào chứ? Từ trong ra ngoài anh toàn là mùi của Kiều An, thế có phải tôi nên giúp anh rửa sạch sẽ không, thuận tiện cũng móc nội tạng ra tẩy luôn?”
“Chúng ta kẻ nửa cân người tám lạng nha!”
Cô ôm cổ anh, hơi thở như hoa lan, làm tức chết người không đền mạng.
Hoắc Minh ôm lấy eo nhỏ của cô.
Anh giận cô nên thật ra chẳng muốn chạm vào cô, nhưng lại không kiểm soát được cơ thể mình.
Anh cúi đầu, dáng vẻ như muốn như không. “Cô giáo Ôn, gu nặng vậy à?” “Tẩy rửa nội tạng của tôi?”