Anh mỉm cười nhạt, định nói dối cho qua.
Khương Duệ chớp chớp mắt, giở giọng ngọt xớt: “Bác Tân, đây là Ôn Noãn, bạn của cháu. Bác thấy sao?”
Quý phu nhân ở nhà làm gì biết mấy chuyện này?
Bà ấy mỉm cười: “Không tệ!”
Nói rồi bà ấy còn bảo với Hoắc Minh: “Lần trước mẹ cháu bảo cháu có bạn gái, hơn nữa còn tuổi Mèo đúng như. lời sư thây đã nói. Hôm nào nhớ dắt cô bé sang nhà bác ăn một bữa.”
Hoắc Minh: ....
Khương Duệ: ...
Cũng may là có người lớn ở đây nên bọn họ còn biết kiêm chế, không đánh nhau một trận tơi bời ngay giữa nhà hàng. Hơn nữa Khương Duệ cũng tôn trọng Ôn Noấn nên không muốn đẩy cô vào thế khó.