Anh bước vào phòng bếp.
Trong nồi giữ nhiệt, mấy món mà Ôn Noãn thích ăn vẫn còn được giữ nóng hôi hổi, đó là anh đặc biệt nhờ đầu bếp nấu cho cô. Cô gái nhỏ tức giận rồi, anh sẵn sàng hạ mình dỗ dành cô.
Nhưng cô lại rời đi mà không thèm ngoảnh lại...
Căn hộ yên tĩnh đến đáng sợ.
Hoắc Minh hơi không chịu nổi.
Vẻ mặt anh không chút biểu cảm, lấy đồ ăn ra, đổ vào một túi rác, thay quần áo, xuống lầu, tiện tay ném vào thùng rác.
Anh nghĩ, chẳng qua chỉ là một người phụ nữ thôi mà!
Cô có ở lại hay rời đi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh...
Hoắc Minh anh không tới mức dành nhiều sự quan tâm đến vậy cho một người phụ nữ!
Ôn Noãn xách hành lý, lái xe đến căn hộ nhỏ cô vừa mới thuê.
Chim sẻ có bé thì cũng đầy đủ ngũ tạng.
Cô dọn dẹp đơn giản một chút, lại để tâm bổ sung thêm một số đồ dùng hàng ngày.
Mấy ngày tiếp theo, cô không nhận được tin tức gì từ Hoắc Minh, anh không gọi điện hay gửi tin nhắn, cô cũng vậy.