Lần này, cô thực sư đã yêu Hoắc Minh, thế nhưng người ta lại chỉ coi cô là một trò chơi tiêu khiển mà thôi, nếu cô tiếp tục quay lại sống với anh... Cô sẽ lại nấu cơm cho anh, lại phải ôm tâm trạng của một người vợ nhỏ chờ chồng ở nhà đợi anh trở về...
Như vậy thì cô quá tỉ tiện rồi!
Ôn Noãn xoay người.
Cô không nhìn Hoắc Minh mà lên tiếng nói với Kiều An: “Cô Kiều, chúc mừng cô, hiện tại, bất kể là Morning Dew, váy trắng hay người đàn ông Hoắc Minh này... đều là của cô rồi, cô vui rồi chứ?”
Cửa thang máy mở ra.
Ôn Noãn bước vào, bỏ lại một câu.
“Nơi này cũng để lại cho hai người
Hoắc Minh nhìn chằm chằm vào cánh cửa thang máy đang khép lại, sắc mặt không tốt chút nào.