Ôn Noãn tức giận đá anh một cái.
Hoắc Minh bị đau, Ôn Noãn nhân cơ hội này kéo vali hành lý ra khỏi phòng ngủ.
Thế nhưng Hoắc Minh chân dài, khi Ôn Noãn chuẩn bị mở cửa chính ra, anh đã bắt được tay cô.
Ánh mắt Hoắc Minh sâu xa: “Thật sự muốn đi sao?”
Ôn Noãn cụp mắt.
Cô nhẹ nhàng lên tiếng: “Buông tay!”
Hoắc Minh hơi cúi đầu, áp sát vào cô, giọng điệu có chút ý muốn nhận sai: “Bên biệt thự gửi đồ ăn tới đây, ăn cùng nhau một bữa cơm đi!”
Ôn Noãn biết đây là mánh khóe của anh.
Một khi Hoäc Minh đã muốn dỗ dành phụ nữ, chỉ cần thể hiện ra một chút dịu dàng là mọi việc đều thuận lợi.