Trong lòng hắn thấy rất khó chịu, một lúc lâu sau mới nhấc điện thoại lên, gọi một cuộc.
“Tổng Giám đốc Hứa, giúp tôi một chuyện gấp, anh đi tiếp xúc với phòng nhạc XX một chút.”
“Anh cứ bàn chuyện, bên tôi sẽ lo vấn đề tài chính.”
“Sau khi thành công, các hạng mục trong tay tôi để tùy anh chọn...”
Cố Trường Khanh cúp điện thoại.
Ánh mắt sâu thăm thẳm.
Hắn khao khát được nhìn thấy Ôn Noãn, cô của hiện tại đã rất khác trước đây, rất có hương vị của phụ nữ! Cho dù cô chỉ ở bên cạnh hắn, trò chuyện với hắn, hắn cũng cảm thấy... tốt hơn một chút!
Ôn Noãn rời khỏi Tập đoàn Cố Thị.
Cô tìm người môi giới, thuê một căn hộ rộng năm mươi mét vuông.
Sau khi ký xong hợp đồng, cô nhìn đồng hồ. Đã gần mười một giờ, lúc này chắc chắn Hoắc Minh sẽ không ở nhà.
Ôn Noãn chuẩn bị trở về một chuyến, dọn đồ đạc của mình ra ngoài.