Cố Trường Khanh tự mình pha cho Ôn Noấn một tách cà phê Mandheling, pha xong, hắn dịu dàng hỏi: “Thích mấy viên đường?”
“Một viên”
Cố Trường Khanh thả đường vào xong rồi đưa cho cô, ngồi xuống phía đối diện.
Ôn Noãn chăm chú nhìn hắn.
Sau đợt này, Cố Trường Khanh gầy đi không ít, chứng †ỏ cuộc sống của hắn cũng không được như ý. Nếu là trước đây, Ôn Noãn chắc chắn sẽ vô cùng đau lòng, thế nhưng hiện tại cô chẳng hề có cảm giác gì.
Từ cái trước đến cái sau, chỉ một năm mà thôi.
Ôn Noãn có chút cảm khái.
Cố Trường Khanh vẫn vô cùng dịu dàng: “Ôn Noãn, em uống thử xem, nếu không ngon thì anh pha lại tách khác.”