Bất kể người phụ nữ nào nghe được câu nói đầy yêu thương này của Khương Duệ cũng đều không thể thờ ơ.
Trong lòng Ôn Noãn rối loạn.
Cô không biết mình đã cúp điện thoại như thế nào hay từ lúc nào nữa.
Cô chỉ nhớ rõ một câu nói cuối cùng của Khương Duệ: “Theo đuổi một cô gái, có tốn chút thời gian hay công sức thì có làm sao chứ... Ôn Noãn, dù sao tôi cũng đã đợi lâu như vậy rồi, không ngại chờ thêm một chút nữa.”
Ôn Noãn dừng xe.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve vô lăng...
Cô thực sự không biết mình phải từ chối Khương Duệ như thế nào, điều kiện của Khương Duệ tốt như vậy, thực
sự không cần phải chờ đợi cô.