Ôn Noãn cười ra nước mắt.
Đáng đời!
Ai bảo cô tin tưởng anh, ai bảo cô nhịn không được thích anh? Cô lại cho rằng người đàn ông như Hoắc Minh sế
động lòng với mình!
Ôn Noãn ngâm nửa giờ, toàn thân đều mềm nhữn không có sức lực.
Chuông cửa reo.
Ôn Noãn tưởng là phục vụ phòng, chống người ngồi dậy bọc áo tắm.
Nhưng cửa mở ra, bên ngoài là Hoắc Minh đang đứng.
Anh cũng không khá hơn cô chỗ nào, toàn thân đều ướt sũng.
Ôn Noãn chặn ở cửa.
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm, giọng nói càng khàn: “Ôn Noãn, để tôi vào.”
Ôn Noãn nghiêng người cho anh đi vào.