Cho tới bây giờ, Ôn Noãn mới biết, không bị coi ra gì chỉ có chính mình.
Đúng, chỉ có cô thôi!
A!
Lúc trước cô có bao nhiêu tự tin mới cảm thấy trong lòng Hoắc Minh, Ôn Noãn quan trọng hơn Kiều An, ngẫm lại thật buồn cười!
Sao cô lại cho rằng, anh thật lòng với cô.
Sao cô lại cho rằng, anh muốn gặp bố mẹ cô.
Cũng chỉ là... do cô ảo tưởng mà thôi!
Môi Ôn Noãn run rẩy......
Cô không muốn nhìn cái ôm triền miên của đôi người yêu cũ kia nữa, mỗi một hình ảnh bọn họ ôm nhau, đối với Ôn Noãn mà nói đều là máu chảy đầm đìa.