Hoắc Minh rảnh rỗi đã lâu, tuy rằng đêm đó được thỏa mãn nhưng một người đàn ông đang ở độ tuổi sung sức nên mỗi đêm đều muốn phụ nữ.
Anh không kìm được mà muốn hôn cô.
Trong lòng Ôn Noãn hơi mâu thuẫn, cô nghiêng đầu không cho anh hôn, giọng nói rời rạc lộn xộn.
“Hoắc Minh...”
“Tôi buồn ngủ... Anh đừng... làm vậy.”
“Hoắc Minh, tôi không muốn!”
Cuối cùng cô cũng nói ra lời thật lòng, Hoắc Minh chống tay, cúi đầu chăm chú nhìn cô.